Sống Cuộc Đời Của Chính Mình

Discussion in 'Nghệ thuật sống' started by Ngọc Mi, Apr 5, 2017.

  1. Ngọc Mi

    Ngọc Mi Member

    Joined:
    Jan 5, 2017
    Messages:
    53
    Trophy Points:
    8
    Gender:
    Female
    Cho đến ngày thứ 15 ở bệnh viện, tôi bất ngờ khi có một người đến tìm Ông Năm Mươi. Đó là một người đàn ông chừng 40, dáng người nhỏ nhắn, thanh nhã. Ông mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần jean khoẻ khoắn và gọn gàng. Tôi tạm đặt tên cho ông là Ông Bốn Mươi.

    Ngay phút giây đầu Ông Bốn Mươi xuất hiện, Ông Năm Mươi đã chảy nước mắt. Ông chỉ biết đưa cánh tay khẳng khiu về phía người kia, rồi lại buông xuống, ôm lồng ngực và khóc nức nở. Thân hình gầy guộc run rẩy không ngừng. Ông không nói được một câu nào khác ngoài tiếng: “Em...”

    Ông Bốn Mươi cũng hệt như thế. Nước mắt không ngừng chảy. Ông ngồi xuống mép giường, hai tay nắm chặt bàn tay của Ông Năm Mươi đặt lên ngực mình. Nước mắt ông rơi ướt đẫm bàn tay nhăn nheo ấy.

    Tôi còn quá trẻ, lại là phụ nữ để có thể thấu hiểu hết tình cảm của hai người đàn ông yêu nhau nay gặp lại nhau sau bao nhiêu năm cách biệt. Thế giới của họ đầy xa lạ và huyền bí với tôi, nhưng có một điều chắc chắn rằng, trong tâm khảm tôi đang dâng lên một niềm xúc động lạ lùng.

    Hai người đàn ông sau giây phút nghẹn lời bắt đầu nói với nhau nhiều thứ, tôi ngồi ở chiếc ghế gần đó và lặng yên, ngưng lại công việc đang làm dở vì giữa họ có quá nhiều câu chuyện cần phải kể. Ông Bốn Mươi đã sang Mỹ và trãi qua vài cuộc tình nữa với những người đàn ông khác. Nhưng trong lòng ông vẫn luôn nhớ về người đã làm tan nát trái tim mình ngày nào, chưa phút nào nguôi. Ông vẫn âm thầm dõi theo từng bước người mình thuộc về. Từng chút. Từng chút. Thế nên, khi biết được căn bệnh và cuộc sống của người yêu ở bệnh viện này, ông đã lập tức thu xếp trở về Việt Nam.

    Khi tôi định đi ra ngoài để trả lại không gian riêng cho cả hai thì Ông Năm Mươi ngăn tôi lại: “Cô hãy ở lại được không? Tôi muốn cô sẽ là người duy nhất chứng kiến những gì thật nhất về tôi. Để trước khi ra đi, ít nhất, tôi cũng thấy an nhiên vì có một người làm chứng về những điều này...”

    Tôi gật đầu và ngồi lại. Ông Năm Mươi vội vã tìm trong ngăn tủ nhỏ ở đầu giường một chiếc hộp. Ông mở hộp, bàn tay run bắn. Ông nhìn sâu vào mắt Ông Bốn Mươi, giọng lạc hẳn vì nhoè nước:

    - Bây giờ, cũng không phải là quá muộn, phải không?

    Ông Bốn Mươi lặng lẽ gật đầu và đưa tay ra cho người yêu đeo vào ngón tay mình chiếc nhẫn mà họ đã chờ đợi suốt một cuộc đời. Tám năm chung sống lúc trước, họ vẫn chờ để có thể thực hiện nghi thức này. Ông hôn chiếc nhẫn, rồi cúi xuống hôn lên vầng trán Ông Năm Mươi. Họ hôn nhẹ môi nhau, rồi ôm nhau thật chặt suốt buổi. Thế là ngày hôm đó, họ đã được mãn nguyện kề bên cùng nhau.

    Sáng hôm sau, Ông Năm Mươi qua đời. Tôi gọi điện cho vợ con ông theo số điện thoại ông để sẵn. Người vợ khóc nấc bên kia đầu dây khi biết được mọi chuyện.

    Suốt ngày hôm ấy, bầu trời vẫn ảm đạm như ngày Ông Năm Mươi mới đến. Ông bốn mươi không khóc, chỉ ngồi lặng lẽ cạnh bên, nắm tay Ông Năm Mươi và mân mê chiếc nhẫn của họ. Lọ hạc giấy xếp dở dang nằm ở đầu giường...

    Tôi mừng vì ông đã yên lòng khi đi. Ít ra, ông đã sống được cho chính mình, ở những phút cuối cùng trong đời. Trọn Vẹn.
     

Share This Page